Mối liên quan giữ kháng insulin với bệnh thận mạn ở bệnh nhân đái tháo đường típ 2
Từ khóa
DOI:
https://doi.org/10.47122/VJDE.2024.74.8Tóm tắt
Đặt vấn đề: Kháng insulin là một trong các yếu tố bệnh sinh chính của đái tháo đường (ĐTĐ) típ 2, có thể liên quan hai chiều với bệnh thận mạn, nhưng chưa được nghiên cứu nhiều. Mục tiêu: Khảo sát mối liên quan giữa kháng insulin với bệnh thận mạn ở bệnh nhân ĐTĐ típ 2. Đối tượng và phương pháp: 179 bệnh nhân ĐTĐ típ 2 có bệnh thận mạn, chưa có chỉ định điều trị lọc máu chu kì và 41 bệnh nhân ĐTĐ típ 2 không có bệnh thận mạn được chẩn đoán và phân giai đoạn theo tiêu chuẩn của Hội ĐTĐ Mỹ 2022. Mức lọc cầu thận (MLCT) được tính theo công thức CKD-EPI. Mô hình hằng định nội môi theo chương trình vi tính (HOMA2) được sử dụng để tính chỉ số kháng insulin HOMA2-IR. Kết quả: Logarit HOMA2-IR có tương quan nghịch với MLCT trong phân tích đơn biến và đa biến với r tương ứng -0,313 và -0,297 (p đều < 0,001). Nhóm bệnh nhân có bệnh thận mạn có trung vị HOMA2-IR cao hơn và trung bình logarit HOMA2-IR cao hơn so với nhóm không có bệnh thận mạn sau khi được hiệu chỉnh bởi các yếu tố liên quan (0,824 ± 0,056 so với 0,444 +- 0,134, p =0,011). Tỉ lệ kháng insulin (HOMA2-IR ≥1,92) tăng có ý nghĩa thống kê, theo thứ tự từ nhóm không có bệnh thận mạn (26,8%) đến nhóm bệnh thận mạn giai đoạn 1-2 (50,0%) và nhóm bệnh thận mạn giai đoạn 3-5 (66,1%). Giai đoạn bệnh thận mạn 3-5 liên quan đến nguy cơ kháng insulin với tỉ suất chênh (OR) 3,56 (khoảng tin cậy 95% 1,54 – 8,22; p 0,003) so với nhóm không có bệnh thận mạn trong phân tích hồi quy đa biến. Kết luận: Kháng insulin có tương quan thuận với các giai đoạn bệnh thận mạn ở bệnh nhân ĐTĐ típ 2.